Nguyễn Văn Tùng vinh dự nhận Huy chương. Ảnh: T.G Thèm lắm một mái nhà có mẹ Qua bà Xuân Thảo – đảm nhiệm đoàn thể thao khuyết tật của Mái ấm Xuân Hồng (trọng tâm mái ấm Nhật Hồng, TP HCM) chúng tôi gặp Nguyễn Văn Tùng tại Liên đoàn Bóng đá Việt Nam. Tùng kể, từ năm lên 3 tuổi đôi mắt cậu cứ mờ dần. Gia đình cậu hồi ấy còn ở Long Xuyên, bác mẹ thương con, bòn vét hết tiền của trong nhà đưa con đi chữa trị. Họ đã chua xót khôn cùng khi thầy thuốc thông tin cậu con trai đầu lòng sẽ bị mù hẳn. Tuy vậy ba má Tùng vẫn cho Tùng học hết cấp 1 ở Long Xuyên, An Giang, nhưng rồi điều kiện không cho phép nên Tùng đành lần hồi lên TP HCM kiếm sống và tình cờ biết mái ấm Nhật Hồng dành cho người mịt. Nhớ lại những tháng ngày bôn ba đường phố, Tùng san sớt, thời khắc khó khăn nhất là năm 18 tuổi. Mẹ mất, Tùng phải bỏ làm, bỏ học nghề một thời gian để về nhà vừa đi nhổ khoai, mì, gặt lúa… thuê, vừa giúp ba chăm chút cho mấy em. Nhà Tùng nghèo lắm, việc làm không có thẳng tắp nên cuộc sống cực kỳ khó khăn. Nhà cửa thiếu vắng bàn tay mẹ nên khó khăn càng thêm khó khăn. Lúc đó anh em Tùng thật sự thèm lắm một mái nhà có mẹ. Ba đi làm xa về rất muộn, Tùng lúc đó cùng đi làm phụ thêm với ba đến 7 giờ tối mới vào bếp nấu nướng để mấy anh em cùng ăn. Lúc đó nhà hàng xóm sáng mắt đã được ngơi nghỉ, thoải mái xem tivi, cười đùa vui vẻ, nghe mà thèm… Thời gian lao khăn rồi cũng qua đi, các em Tùng lớn lên, đi làm cuộc sống bớt khó khăn. Nhưng nhờ những ngày gian lao ấy mà Tùng biết nấu bếp ngon. Tham gia Para Games ở Hà Nội là dịp lớn cho Tùng cọ xát và rèn luyện nhiều hơn, được giao lưu và kết thêm nhiều bạn mới. Tùng cũng gặp nhiều mệnh còn xấu số hơn, cùng cảm phục nghị lực, khả năng vượt qua và hòa nhập với cộng đồng của các bạn. Từ đó thấy mình còn rất may mắn để mà gắng, gắng nhiều hơn. Hạnh phúc nở hoa Theo bà Xuân Thảo, từ khi vào mái ấm Nhật Hồng, Tùng làm nhân viên trị liệu gai cột sống, thoái hóa khớp ở Phòng điều trị (quận Thủ Đức, TP HCM). Tùng có rất nhiều tài lẻ như đánh cờ vua, chơi đàn… nên tham gia rất nhiều hoạt động của trọng điểm. Nhờ tài chơi đàn mà Tùng đã cưới được vợ vừa đảm vừa hiền ngoan. Hiện giờ mỗi lần đi thi đấu ở xa, bên cạnh Tùng luôn có người vợ hiền đảm thương yêu, cổ vũ trợ giúp. Tùng bật mí, mấy năm trước có đoàn tình nguyện viên của Chiến dịch Mùa hè xanh về trọng tâm giúp làm từ thiện. Đêm giao lưu, Tùng lên biểu diễn đánh đàn ghi ta. Tiếng đàn mượt mà, êm ái của chàng trai mù đã làm rung động trái tim cô sinh viên Trịnh Hồng Hà – một trong những tình nguyện viên của chiến dịch. Kết thúc mùa chiến dịch tự nguyện xanh thì họ đã yêu nhau. Quá trình yêu nhau, họ gặp rất nhiều điều ra, tiếng vào. Ba mẹ Hồng Hà nói với con gái: Gia đình thì không bằng lòng, nhưng con gái chấp nhận thì bác mẹ gả. Con gái tự quyết định chứ ba mẹ không cản. Nhưng Hồng Hà vẫn kiên tâm thương Tùng và cả hai đã vượt qua trở ngại, giành được ái tình vẹn tròn bằng một đám cưới. Hiện giờ thì vợ Tùng đã là cán bộ của Chi cục kiểm dịch thực vật ở TP HCM. Vợ chồng Tùng đã có hai thiên thần nhỏ là Nguyễn Hồng Ngọc và Nguyễn Hà Ngọc Thanh ngoan ngoãn xinh xắn, rất được ông bà ngoại yêu quý. Hiện Tùng đang sống chung với gia đình vợ, tình cảm ngày một gắn bó, khăng khít. Bản thân Tùng luôn phấn đấu để được ba má vợ thương và yên tâm đón nhận chàng rể. Theo bà Xuân Thảo, Tùng còn tham gia ban nhạc tự phát gồm 4 bạn mịt cùng ở mái ấm Nhật Hồng, có đủ trống, đàn và các dụng cụ biểu diễn, chuyên đi phục vụ cho các đám cưới. Mỗi buổi trình diễn được trả hơn 1 triệu đồng cho 4 bạn, mỗi tháng nhận được khoảng 8 sô diễn, thường vào thứ Bảy, Chủ nhật. Bận rộn nhất là từ tháng 8 đến tháng 10 – là mùa cưới và vào những ngày tốt là đi sô ban đêm miết. Tuy trọng điểm tạo điều kiện cho đi trình diễn, nhưng Tùng và các bạn luôn có ý thức chỉ đi làm thêm vào ngày nghỉ, chứ ngày thường không nỡ nghỉ, vì Mái ấm rất đông khách, các bạn khác sẽ phải khó nhọc gánh hộ việc. Hiện thời trở về cuộc sống đời thường sau mỗi cuộc thi, Tùng là người cha luôn làm tròn nghĩa vụ và kiểu mẫu với công việc của mình. Tương lai của một người khiếm thị như Tùng đang rất tươi sáng, anh hy vọng sẽ góp sức mình mang lại cho những trẻ mỏ thiếu may mắn như mình.
Hà Dương |
