Năm năm trước đây, chị Hoa, làm nghề tía, sau khi sinh đứa con thứ hai thì sức khỏe suy sụp. Trong lúc ấy, gan dạ chồng chị được thăng tiến trong công việc, tiền nong kiếm được cũng dư dả. Thành thử, anh đã khuyên vợ nghỉ làm ở nhà để nghỉ ngơi, bồi dưỡng sức khỏe, có thời gian chăm chút và dạy dỗ con cái. Lúc đầu Hoa lần chần vì thời gian công tác trong ngành giáo dục đã được gần 10 năm. Nếu bỏ, chị cảm thấy tiếc và nhớ trường, nhớ lớp. Tuy nhiên, rút cuộc chị cũng đồng ý, vì những lý lẽ của anh đưa ra rất thuyết phục. Công việc của một người nội trợ trong gia đình như quét dọn nhà cửa, chợ búa, cơm cháo và chăm sóc hai đứa con nhỏ đã chiếm hết thời kì của chị. Nhưng điều đáng buồn là từ ngày ở nhà, mọi chuyện tiêu đều phải trông mong vào kinh phí của chồng, quan hệ vợ chồng thẳng tắp xảy ra những chuyện cơm không lành, canh không ngọt. Đôi khi chị cũng cần có những khoản riêng để làm đẹp như bao nữ giới khác gồm quần áo, mỹ phẩm... Song mỗi lúc cần những khoản ấy, chị lại mang trong lòng sự tự ti, tự ái vì phải ngửa tay xin tiền chồng. Thời kì đầu, quả cảm còn hào phóng chi cho vợ, nhưng càng về sau anh càng tỏ ra chểnh mảng. Buồn hơn, càng ngày anh càng tỏ ra không còn tin tưởng chị. Tiền kiếm được, ngoài những khoản chi trong gia đình, còn bao nhiêu anh cất giữ, xài mà chị Hoa chẳng hề được biết. Có một câu chuyện khác, chị Thu quyết định về chung một nhà với anh Tuấn trong khi chưa có việc làm. Vì vậy, kinh tế gia đình chỉ mong đợi vào thu nhập từ nghề kỹ sư xây dựng của anh. Chồng đi làm, vợ ở nhà chăm sóc nhà cửa và lo toan công việc nội trợ. Ở xóm cần lao này, những phụ nữ son sẻ “ở nhà, chồng nuôi” như chị Thu không phải hiếm. Ngoài công việc chợ búa, nấu cơm..., Thời gian rỗi rãi còn lại không biết làm gì, các chị thường tụm năm, túm ba để “chém gió”. Lúc đầu chỉ chơi vui để giết thời kì, nhưng càng ngày chị Thu càng dấn sâu vào trò chơi đỏ đen. Chị giấu chồng bằng cách chơi những lúc anh đi làm và có mặt ở nhà trước khi chồng về. Và để có tiền, chị phải bớt xén những khoản ăn xài trong gia đình, nhiều lúc cay cú ăn thua, chị bỏ bê luôn cả việc nhà. Đến một lúc, chị phải đi vay nóng để tiếp tục giết thời gian tại những sòng bài. Khi món nợ lên đến vài chục triệu đồng, Thu phải mang bán cả vòng vàng, dây chuyền - những vật kỷ niệm trong ngày cưới để trả nợ. Chuyện lộ, anh Tuấn thấy không còn có khả năng hàn gắn được nữa nên đã đưa đơn ra tòa xin ly dị... Hai câu chuyện trên chỉ là những khía cạnh nhỏ đề cập đến những người phụ nữ rơi vào cảnh ngộ phụ thuộc. Trên thực tế, còn nhiều bi kịch khác mà hậu quả không phải ai cũng lường trước được. Cuộc sống vợ chồng chẳng may trục trặc dẫn đến phải ly hôn, người nữ giới sẽ bị tước đi quyền chăm nom, nuôi nấng con cái vì họ không có khả năng độc lập về kinh tế. Hơn nữa, khi phải sống lệ thuộc vào chồng, nếu chẳng may gặp phải những ông chồng có tính keo kiệt, cân đong đo đếm từng lọ mắm, củ hành... Thì cuộc sống lứa đôi sẽ dễ bị sứt mẻ. Giải pháp tốt nhất là người phụ nữ nên có một công việc hạp với hoàn cảnh, trừ khi vì lý do buộc nào đó phải ở nhà. Công việc không chỉ thêm thu nhập đóng góp cho ăn tiêu gia đình, mà điều này còn phòng xa mọi rủi ro, bất trắc như lúc chồng bị tai nạn, ốm đau, thất nghiệp... Người đàn bà có việc làm sẽ tạo được vị thế của mình đối với chồng con trong gia đình. Đồng thời đó cũng là một trong những cách thiết thực tạo nên sự bình đẳng giới giữa vợ - chồng, hạn chế được nạn bạo hành khởi hành từ quan điểm “chồng chúa vợ tôi”. |