Sáng nay, khi nhìn nhà cửa sạch sẽ, bếp nước gọn ghẽ, mọi thứ chỉn chu, bất giác em mỉm cười: Hạnh phúc chính là đây!

Đã có lúc, hạnh phúc với em là “cày” cật sức để đủ tiền thuê người giúp việc, cho con học trường quốc tế, đi ăn ở các hàng quán qua. Hóa ra, những thứ em tìm nó đang ở ngay trong ngôi nhà của mình, chỉ khác là lâu nay nay em không nhìn ra.
Sau những kiếm tìm ấy, em bỗng thấy mỏi mệt rã rời. Hạnh phúc là được xách giỏ đi chợ, được chen lấn giữa đám đông ồn ào, giữa những tiếng ơi ới mời gọi.
Thấy vui thìa là vui, thấy buồn thìa là buồn. Nghe lời anh, em bắt đầu một cuộc cỡ mới.
Khi nghe em nói những điều đó, anh cười bảo hạnh phúc hay không là do nơi mình. Em lại thấy thèm những buổi sáng ung dung, bình yên bên tách cà phê trong căn bếp nhỏ, thèm được tự tay nấu những món ăn chồng con chuộng, thèm một khoảng tĩnh lặng đến tuyệt đối của không gian quanh mình.
Hạnh phúc là phải làm bà nọ, bà kia để nhân gian phải ngước nhìn. Hạnh phúc là những bữa cơm ngon để chồng con say sưa đến món rốt cục.