Ở ta hiện thời có rất nhiều đấng mày râu viết truyện trào phúng hoặc tiểu phẩm hài, như: Lê Văn Nghĩa, Tạ Duy Anh, Lê Hoàng, Trần Nhã Thụy... Nhưng nữ giới viết loại thể này chừng như quá hiếm. Có thể ví von nhà văn Bích Ngân như “hoa giữa rừng gươm” giữa các nam đồng nghiệp khi sáng tác loại thể này. Luận giới tính bằng truyện hí hước Người chồng trong mắt người vợ, theo mô tả trào lộng của nhà văn Bích Ngân: “Lúc nào nàng cũng có 1.001 lý do để chê chồng: Tôi có cái mùi hăng hăng như mùi gián. Râu ria tôi mọc loạn xạ, không theo trật tự kỷ cương nào, báo hại mỗi khi mớ râu rồng chạm vào nàng, nàng rùng mình như bị gai đâm. Ăn uống không chút ý tứ, nhai ngồm ngoàm, nuốt ừng ực như kẻ lúc nào cũng đói khát, ngay cả khi no, cũng là no... Cục bộ. Nói chẳng khác gì vô-luym mở quá đỗi, cứ oang oác như sống giữa đồng không mông quạnh. Còn khoản ân ái, chồng nàng đích thị là một gã nhà quê...”.
Chả hạn trong truyện Đàn ông nông nổi , ông chồng làm nhà giáo “có lương tâm” nên suốt ngày bứt rứt, rị mọ với đống sách giáo khoa be bét lỗi sai. Ông nhiệt tình với sách giáo khoa là thế, nhưng khi “lên giường” với vợ thì cứ ngất nga ngất ngứ như học sinh trả bài không thuộc. Vợ ông cứ nghĩ do sắc của bà không còn quyến rũ được chồng nên tìm đến thẩm mỹ viện. Hóa ra, người chồng không vì sách giáo khoa mà yếu thế đàn ông, cũng không vì nhan sắc người vợ thiếu “hóa chất” bơm vào, đơn giản vì tình cảm đã cạn nên mọi thứ khó cứu vãn. “Nữ giới sâu sắc” vì nghĩ rằng “bơm vá” là hấp dẫn chồng, còn “đàn ông nông nổi” khi cho rằng “đồng khô hồ cạn” không cái gì có thể bơm... Cảm hứng vụt trào lên được. Hồng nhan tán chuyện ba đào Gặp Bích Ngân bên ngoài với dáng vẻ nghiêm nghị, khó nghĩ rằng chị có thể quan sát mọi sự xung quanh với nhãn lực trào lộng. Có lẽ Bích Ngân sinh ra ở Cà Mau - quê hương của Bác Ba Phi - nên chị thừa hưởng được các tố chất hài hước của người dân miệt vườn tận cùng tổ quốc, hay nói cách khác là “nối nghiệp” Bác Ba Phi. Nhà văn Bích Ngân “thanh minh”: “Văn sao người vậy, câu này vẫn đúng nếu đừng đánh giá con người bằng vẻ ngoài. Tôi chỉ “có vẻ” trang nghiêm đối với những ai chưa thật hiểu mình”.
Mới đây, các hoa hậu, người mẫu phải ra tòa nhận án tù vì “kinh doanh trái phép vốn tự có” kiếm hàng ngàn đô - việc này cũng là chuyện liên hệ đến “cái giường”. Khi vụ án này vừa phơi trên mặt báo, Bích Ngân đã viết truyện hài Thình lình giàu . Đọc truyện này không phải để cười các cô chân dài lỡ dại làm cái “nghề rất cổ xưa” rơi vào vòng lao lý. Đọc để cười cái sự đời về những kẻ vừa ăn cướp vừa la làng, nhởn nha không sợ lộ hàng. “Nói trắng phớ ra, đó mới là điếm trùm, loại điếm moi tiền lẹ nhất, nhiều nhất” - nhà văn mượn lời nhân vật thổ lộ. Chuyện sự thế ba đào trong cuộc sống này có quá nhiều điều khiến người ta không biết làm gì ngoài... Cười. Nhưng để người đọc cười được lại là việc làm không dễ. Nữ nhà văn Bích Ngân, chia sẻ: “Viết theo tư thế khôi hài không dễ chút nào, nếu không nói là quá khó. Một bộ mặt có một nụ cười duyên nhưng vẫn cứ nụ cười đó, đôi môi đó, ánh mắt đó vẫn gắn lên khuôn mặt quen thuộc đó thì dễ làm người ngắm nhìn đâm chán. Tôi sẽ không phăm phăm đi theo mà cũng không quay mặt rẽ lối. Tôi vẫn sẽ viết thể loại này khi nắm bắt được tình tiết hay cảnh huống có thể viết nên truyện khôi hài hay vở kịch chứa nhiều trữ lượng hài hước”. Hy vọng người thích truyện trào lộng vẫn tiếp tục đón nhận những câu chuyện “ba đào” được “tán” bởi “hồng nhan” Bích Ngân.
Thanh Kiều |