Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013

Mẹ chồng ác độc và nỡ khi lừa con dâu phá thai

Hải Oanh, tác giả tâm sự “Tôi muốn gửi cho mẹ chồng một bức thư của 'cô con dâu vô giáo dục' ơi!

Đọc tâm can bạn mà tôi hẻ hê khôn xiết. Tôi phục bạn lắm. Bạn thật mạnh mẽ, khôn ngoan khi đứng lên đương đầu và thắng được mẹ chồng cay nghiệt. Nhìn lại bản thân mình, tôi nản lắm. Mẹ chồng tôi ác gấp mấy lần mẹ chồng bạn mà tôi không kháng cự nổi. Thứ nhất là vì không có tiền ra riêng, thứ hai là vì chồng tôi nhu nhược, bênh vực mẹ.

Từ ngày yêu nhau tôi đã bị gia đình anh phản đối kịch liệt. Lý do là vì tôi nhỏ người nên mẹ anh sợ tôi không đẻ được. Đúng là so về ngoại hình, tôi và chồng tôi có nhiều chênh lệch. Nhưng hai đứa yêu nhau là yêu tính cách, yêu tâm hồn chứ ngoại hình thì chẳng liên tưởng.

Tôi kiên nhẫn tiếp cận, lấy lòng gia đình nhà anh với dòm mẹ anh sẽ nhìn thấy những đức tính tốt đẹp của tôi mà bỏ qua sự thiếu hụt vẻ bề ngoài. Xét về sự gánh vác, về học thức, về đạo đức con người, tôi không hề kém cạnh ai cả. Tôi tự tin sẽ thuyết phục được mẹ chồng mai sau.

Một thời gian qua đi, bà vẫn bài xích tôi. Bà không đưa ra được lý do gì ngoài việc bảo tôi gầy gò, nhỏ người, khó đẻ. Thành ra, tôi và chồng tôi quyết định có 1 đứa cháu để cho bà yên tâm, đồng ý cho chúng tôi cưới.

Khi tôi có bầu được 1 tháng rưỡi, tôi và anh báo với mẹ để sớm tổ chức cưới. Mẹ chồng tương lai của tôi lúc đó hơi giật thột nhưng cũng đồng ý để hai đứa thành hôn.

Vài ngày sau, bà gọi điện thoại cho tôi, nói là muốn đưa tôi đi khám thai. Thấy thái độ bà vui vẻ, hòa nhã, nhiệt liệt hơn trước rất nhiều, tôi như mở cờ. Tôi đồng ý theo bà đến 1 phòng khám của bạn thân bà để khám thai.

Nào ngờ, mẹ chồng ngày mai của tôi và bà bạn móc nối với nhau, tiêm thuốc mê cho tôi và phá thai. Lúc tôi tỉnh dậy mọi sự đã rồi, tôi sốc nặng và hận bà đến xương tủy.

Chồng tôi biết chuyện cũng nổi đóa lên, làm rầm rĩ 1 trận với bà một trận. Bà ngoa ngoắt phản ứng lại, nói “Chúng mày tưởng lừa tao vào mức đường cùng dễ lắm đấy à? Con đấy tính kế với tao thì tao cũng đồ mưu lại với nó thôi!”.

Sau đợt đó, tôi kiên tâm phải lấy bằng được anh để bà già đó biết tay. Dự định của tôi là sẽ cướp lấy con trai của bà để bà phải hối hận, về già sẽ phải sống cô độc và trả giá cho những gì đã làm.

Rốt cuộc thì chúng tôi cũng đến được với nhau. Nhưng tôi lại không báo thù được mẹ chồng của mình như những gì tôi dự trù. Lúc tôi cưới chồng thì đang mang trong mình 1 sinh linh nhỏ, tôi không muốn tạo nghiệp chướng cho con. Vả nhìn chồng đứng giữa sự giằng co của 2 người nữ giới, tôi cũng thấy khổ.

Nhưng đúng là tôi càng nhân nhượng, địch càng lấn tới. Từ ngày về làm dâu, chưa lúc nào tôi được lặng với mẹ chồng. Suốt ngày bà bới móc, hạch sách, chửi con dâu. Nhưng tôi ghét nhất là việc bà tỏ ra cao thượng, tốt đẹp trong khi thật ra rất bẩn tính, xấu xa.

Phải sống cùng bà như thế, tôi cảm thấy như đang sống trong địa ngục. Nhưng tôi không biết phải làm thế nào?

Lúc tôi có bầu, mẹ chồng tôi đi du lịch mua về mấy can sữa dê. Bà khoe khắp láng giềng là sữa dê tốt, mua về cho con dâu bồi dưỡng. Trong khi đích thực thì bà bảo với tôi rằng “Thích ăn thì trả tiền, không thì tao bán cho con cô Hưởng cùng cơ quan”.

Chồng tôi đi làm được nhiều lương hơn tôi nên mẹ chồng lúc nào cũng chằm chặp dò xét xem tôi có đào mỏ của chồng không. Tôi mua hộp sữa về biếu mẹ ruột đang ốm cũng bị chửi. Ngày sinh nhật tôi, chồng tôi rủ tôi và bà đi ăn nhà hàng.

Khi về bà cũng làm lanh tanh bành, bảo tôi hoang phí, vòi chồng. Bà còn bảo: “Có phải trẻ nít đâu mà phải sinh với chả nhật”. Thế nhưng ra đường thì lại khoe là nhà tôi sinh nhật con dâu tổ chức tiệc chúc hạ rất ấm êm, làm bộ làm tịch đàng hoàng lắm.

Điên nhất là mỗi khi bà tỏ ra là 1 người bà nội thương yêu cháu. Con trai tôi mũm mĩm, khỏe mạnh, đáng yêu nên bà luôn giành hết công về mình. Nào là gen nhà nội tốt, nào thì bà nội mua đồ bổ, nào thì bà nội ở nhà dạy cháu. Trong khi bà chẳng thèm trông cháu hay chăm bẵm cho cháu nội của mình.

Trước đây tôi còn cố nhịn mẹ chồng, chỉ thỉnh thoảng ức lắm mới cãi 1 vài câu là do chồng đứng về phía tôi, bảo vệ tôi. Nhưng dạo gần đây, chồng cũng tỏ ra nhu nhược. Nhiều khi mẹ chồng tôi cực vô lý nhưng anh vẫn bỏ qua và bảo “Cho yên chuyện”.

Anh cũng không hỏi han tôi có bị mẹ ở nhà chèn lấn gì không như trước. Mỗi khi tôi kể chuyện chếch mếch với mẹ chồng và nhờ anh đi làm cầu nối giúp thì anh khước từ “Em tự đi nói với mẹ đi. Anh mệt lắm”.

Càng ngày tôi càng cảm thấy mình bị cô lập ở nhà chồng. Mẹ chồng thấy chồng tôi lặng im thì càng làm quá, ngày một soi mói lỗi lầm của tôi. Bà chửi càng lúc càng ngoa.

Tôi rất buồn. Tôi cảm thấy mình đang phải trả giá vì cứ cố bám vào 1 người chồng, 1 gia đình không phù hợp với mình. Đặc biệt mỗi khi nhìn con trai nhỏ, tôi vẫn nhớ như in cái ngày bà lừa tôi phá thai. Mỗi lần như thế, tôi lại đớn đau, tôi lại hận bà.

Phải sống cùng bà như thế, tôi cảm thấy như đang sống trong địa ngục. Nhưng tôi không biết phải làm thế nào? Tôi có nên vùng dậy và báo thù mẹ chồng tôi lần nữa?