Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013

Diễn viên Đinh Ngọc Diệp: Showbiz giờ thuộc chiêm ngưỡng về 2 cô gái tên Trinh.

Gần đây, tôi sống và xúc tiếp với bọn trẻ kém may mắn nhiều hơn, những ánh mắt đó ám ảnh, nhưng nó làm cho tôi vui

Diễn viên Đinh Ngọc Diệp: Showbiz bây giờ thuộc về 2 cô gái tên Trinh

Thì đây, như cuốn sách tôi làm đó, cũng là chuyện ngược đời đúng không, người ta có thể lên mạng đọc nhưng tôi lại làm Photo book vậy đó (cười). Quay trở lại câu chuyện của Bà Tưng, khi từ chối tôi cũng nghĩ không biết mình làm vậy có khổ thân cho cô ấy không nữa.

Nếu ai cũng dung túng, nhìn thấy lợi mà quên đi tự trọng và danh dự, thì showbiz sẽ càng nhợt, và sản sinh ra nhiều Bà Tưng như vậy nữa. Việc góp mặt trong cuốn sách cũng là hành động tự bản thân họ thấy họ đã sai, sẵn sàng chia sẻ để những bạn trẻ khác nhìn vào học tập và tránh. Còn đối với "Lửa Phật" tôi và Dustin Nguyễn cho rằng nhân vật đó đã làm nhẹ đi không khí chiến tranh, và nhân vật này cho tôi một bài học, đó là dù cô Vân kia khuyết tật nhưng vẫn thấy thế cuộc rất đẹp, rất yêu đời, không bon chen và cạnh tranh với ai.

Chị quyết định làm cuốn sách này với mục đích hay lí do gì?  Có nhiều tâm can trong đó, và nó phát xuất từ hai môi trường mà tôi sống và làm việc - đó là nghệ thuật và báo chí truyền thông. Khói là đàn ông, bay nhảy và khó nắm bắt. Có gì bất thường ở đây không?  Đối với tôi công việc là phải tùy duyên, muốn cũng không được mà không muốn nhưng là duyên thì cũng khó tránh.

Tuy nhiên, mọi người cũng chào đón và ủng hộ nên tôi rất tự tin. Cuốn sách với những giá trị đề cao nghệ sĩ và nghệ thuật là vậy, còn showbiz chị nhìn nó với con mắt thế nào, vì sao chị lại khước từ Bà Tưng khi chị cũng được biết đến với những chuyện khá giật gân kiểu showbiz?  Tôi sẽ kể câu chuyện của mình để mô tả về showbiz, cũng như cách coi và lầm tưởng thế giới này của một số người trẻ.

Mô phỏng người làm nghề theo những quan điểm khác nhau, người thì thích đặm đà kiên trì đi đường dài, người lại thích sốc thích nồng độ cao, nhanh và mạnh. Tới năm nay, lẽ nào lại làm lịch tiếp nên tôi đã cân nhắc và quyết định ra cuốn sách này.

Vì thực thụ, những hành động đó chỉ là bột phát, thỉnh thoảng họ nôn nóng và thiếu suy nghĩ trong một thời khắc nào đó, và đã bị trả giá ngay bằng sự quay lưng của từng lớp, nhưng nếu chúng ta cứ mãi lên án họ thì như thế là thiếu công bằng, vì thực tiễn những người đó sau này họ đã làm việc siêng năng, vươn lên bằng hào kiệt của mình. Và nhiều người cho rằng có một số nhân vật chưa phải là nghệ sĩ, họ nổi lên nhờ vào scandal thì xuất hiện ở đây sẽ không xứng đáng, nhưng tôi lại nghĩ khác.

Đối với Ngọc Diệp đôi giày là vũ khí lợi hại của đàn bà, vì khi mang một vài giày êm ái vững chãi thì cảm thấy thế cuộc thật thoải mái và an toàn, còn những cô gái luôn phải mang hoặc cầm cố để mang những đôi giày gót nhọn thật cao càng té đau, mỏi và chông chênh lắm.

Tôi đã từng đi xem phim với cả vài trăm cháu nhỏ, khi được rạp phim trợ giúp trong dịp Trung thu mới rồi. Trái lại, ở hai kênh truyền hình cho giới trẻ điển tuồng như Yan tivi tôi cũng làm giám khảo thì có tới hơn bốn nghìn hồ sơ dự. Nếu sống trong showbiz mà cũng làm được vậy thì nhẹ lòng lắm, tôi thấy nhân vật đó thơ và yêu cuộc sống hơn.

Nhưng nhiều người cho rằng, nếu cuốn sách lựa chọn kĩ hơn và không đánh đồng các nghệ sĩ đích thực với một vài "ngôi sao" theo dạng rẻ tiền thì sẽ hay hơn. Năm ngoái tôi có một bộ lịch in và bán lén, sự việc là có một người đặt tôi làm một nghìn cuốn lịch để họ khai trương nhưng cận tết nhà in họ không nhận vì số lượng ít quá, lúc đó tôi mới nghĩ mình thêm tiền làm thêm vừa để giúp họ được việc còn tôi cũng thử bán xem sao.

Và nghệ thuật cũng thế, nó rộng lớn, hư ảo khó nắm bắt. Hiện tại tôi sống hơi bị già trước tuổi hay sao, mà khi mình cầm một cuốn sách in hay báo tờ mình thấy thích hơn, tôi không thích đọc báo trên các phương tiện kỹ thuật hiện đại như các thiết bị cầm tay nữa.

Về yếu tố kinh tế thì ngày nay chưa thu hồi, nhưng khi tôi làm cuốn sách này tôi không kỳ vọng vào nguyên tố kinh tế thành ra tôi không thất vọng hay nghĩ suy quá nhiều. Thêm nữa, cô bạn thân của tôi là Tina Tình cũng xuất bản cuốn sách và bán rất được thành ra tôi càng tăng thêm niềm tin để làm.

Công chúng họ hiểu vậy liệu có đúng không?  Cocktails là hổ lốn xúc cảm, nhiều màu sắc… nó là biểu thị cho những cái tôi cá tính của các nghệ sĩ, nhiều màu sắc và thành phần. Tôi không biết nhân vật này thời gian gần đây nổi như vậy vì không chú ý, cho đến khi nhận được lời mời tôi mới tìm hiểu và té ngửa ra.

Nói một tẹo về phim ảnh, gần đây thấy chị có vẻ như chơi còn đằm thắm với lĩnh vực này. Ý là vậy, nó không phải sự sa hoa. Chị nghĩ sao về điều này?  đích thực khá là tiếc vì cuốn sách chưa chuyển tải hết điều mà những nhân vật trong đó mong muốn, vì bạn không biết đâu, nghệ sĩ họ ủng hộ tôi rất nồng hậu và thật tình.

Còn nếu tôi chạy theo lợi nhuận, và làm nông cạn thì có nhiều góc khuất của nghệ sĩ khi họ tâm tư với tôi, nếu tôi đưa vào cuốn sách đảm bảo sẽ gây sóng gió, và sách sẽ bán chạy liền. Nhưng tôi cần phải bảo vệ mình, và chí ít cần có thái độ với những người như vậy để họ hiểu rằng nổi tiếng và điều tiếng chẳng thể đứng cùng nhau.

Tôi chợt nhận ra rằng, nhu cầu chia sẻ thực tình của nghệ sĩ với những tình nhân mến họ rất cao. Gần đây chị làm cuộc sống của mình phong phú và nhẹ nhõm nhờ những điều gì?  Đó là ánh mắt của trẻ em, là những chuyến từ thiện cùng bạn bè ở những vùng còn khó khăn.

Tôi có làm đại sứ du lịch cho Sở du lịch tại Tp Hồ Chí Minh trong vòng 2 năm. Như Hà Tăng, cô ấy sẵn sàng trích một phần nhật ký của mình ra để nói với công chúng, điều này tưởng đơn giản nhưng trái lại cũng không dễ thuyết phục chút nào, hay như Lê Khánh còn viết cho tôi lên tới 4 trang giấy mà tôi chẳng thể dùng hết, thực sự là rất tiếc

Diễn viên Đinh Ngọc Diệp: Showbiz bây giờ thuộc về 2 cô gái tên Trinh

Tôi làm toàn bộ để cân bằng cuộc sống của mình, và giúp đỡ được nhiều người kém may mắn. #, Có người là nghệ sĩ ưu tú, có người là nghệ sĩ giải trí, cũng có người thì chỉ là một con bé nông cạn, nổi lên nhờ những scandal, nhưng thực tiễn họ vẫn có cái tâm sáng, thì mình nên cho họ cơ hội. Những phóng viên trẻ giờ được trang bị kiến thức đầy đủ, nhưng chừng như họ quên mất cả đạo đức nghề chỉ nhìn những cái lợi trước mắt mà bất chấp hết thảy.

Tôi giật thột khi thấy truyền thông và các sản phầm của nó bị méo mó đến thế sao?! Còn những nghệ sĩ xuất hiện trong cuốn sách đích thực đúng ra còn nhiều hơn, nhưng vì hết tiền in nên tôi rất tiếc chỉ làm được tới vậy. Nhưng cũng nói thật là tôi không lỗ đâu, có rất nhiều người đã giúp tôi khi biết tấm lòng của tôi.

Cách đây không lâu tôi có nhận được yêu cầu của một công ty lăng xê về việc làm video quảng cáo với Bà Tưng. Công chúng sẽ đi về đâu, niềm tin với nghệ sĩ sẽ đi về đâu. Đinh Ngọc Diệp trong phim “Cưới ngay kẻo lỡ”. Có người là nghệ sĩ quần chúng. Và tôi chứng kiến sự nô nức của họ vì được trưng trổ, được dẹo qua dẹo lại, mặc đồ sexy gây chú ý, thậm chí còn có các bạn ở thế giới thứ 3 gây để ý bằng những hành động mà tôi không biết bình luận sao luôn.

Số tiền đó giúp tôi xây được giếng cho bà con vùng sâu vùng xa, tôi đã phân bổ và làm từ thiện giúp được rất nhiều người. Các giá trị bị xáo trộn hết cả, hiện nay người ta chạy theo "tin nóng" nhiều, mà không cần biết tin đó tính chính xác đến đâu.

Cách đây không lâu, tôi là một thành viên ban giám khảo để khoảng các bạn trẻ làm hợp tác viên cũng như gương mặt đại diện nhưng số lượng hồ sơ đăng ký chỉ có một trăm người đăng ký.

Vai diễn trong "Lửa Phật" thì bị công chúng cho rằng thừa mứa, có cũng được không có cũng được. Cứ làm, cứ đăng theo kiểu "trảm trước tấu sau". Hãy cứ hiểu Cocktails như là một chất gây nghiện trong rượu, licotin trong thuốc lá, độc hại nhưng lại giống nghệ thuật chỉ làm một lần sẽ gây nghiện suốt đời.

Tên cuốn sách, cộng với việc in và làm khá cầu kỳ, dễ khiến người ta can dự tới giới showbiz của chị ở đó chỉ toàn sự sa hoa và hào nhoáng.

Có một số người hiện giờ nói, showbiz đang có hai nhân vật dẫn đầu, và cả hai cô gái đó đều tên Trinh, đó là Ngọc Trinh và Angela Phương Trinh.

Những cô gái như Vân sẽ không thật, nhưng tôi vẫn muốn trở thành và làm giống như những cô gái đó, để thế cuộc này bớt bon chen và đẹp hơn. Vì cũng muốn nghệ sĩ san sớt và trải lòng những câu chuyện đời thường của họ để đến với công chúng gần gũi và chân tình hơn, khi tôi chia sẻ ý định về cuốn sách với Huy Khánh, Hà Tăng và một số nghệ sĩ họ rất tán thưởng.

“Cô dâu đại chiến 2” thì nhân vật chính giờ thuộc về người khác. Có nhiều bạn khuôn mặt rất sáng giá, kiến thức tốt nhưng lại nói với tôi rằng cuộc thi không có Pr, không được báo chí quan hoài đưa tin thì làm sao mà nổi danh được.

Không ngờ với hơn hai nghìn cuốn lịch tôi thu về hơn hai trăm triệu. Tôi đang hạnh phúc với những điều thường ngày đó. Một bên là lỏng, một bên là rắn, phối hợp lại nó làm nên bức tranh showbiz sống động nhiều màu sắc như vậy.

Đối với lĩnh vực truyền thông tin chí, là môi trường tôi được học và đào tạo bài bản tôi cũng từng làm việc trực tiếp nhưng hiện tại nó không còn khiến tôi có hứng thú. Về phim "Cô dâu đại chiến" cũng có một đôi chuyện hậu đài nho nhỏ khiến tôi không nối làm phần hai nên tôi dừng lại. Có những đêm tới một hai giờ sáng, tôi vẫn nhận được những cuộc điện thoại "nhấc" hoặc gợi ý, sao dạo này không thân với phóng viên nọ, hay tờ báo kia để được phủ sóng tin bài và không bị kiểu lúc thì bài tốt lúc không làm đẹp lòng lại bị trù dập bài xấu nọ kia… Tôi làm cuốn sách, theo như một số cô chú nói, là một hành động bảo vệ sự trong sáng của tiếng Việt, bảo vệ văn hóa đọc lành mạnh và trung thực.

Diễn viên Đinh Ngọc Diệp. Không ai có thể đứng vững trong đó chỉ nhờ vào những bộ áo quần và sự kì dị trong hành động và cách nghĩ suy mà không cần đến cần lao miệt mài và anh tài thực sự. Cuốn sách "Cocktails - Giày và Khói" của chị mới xuất bản cách đây không lâu giờ mệnh của nó thế nào rồi, chị có thể san sớt không?  Rất tốt, dù chỉ có một chi tiết nhỏ hơi đáng tiếc là ngay sau buổi ra mắt cuốn sách thì tôi phải đi Mỹ mất hai tuần, nên chi mình cũng không làm PR mạnh hơn để duy trì được sức nóng của nó.

Điều tôi trăn trở và đến bây giờ mới rút ra được đó là việc xuất bản một cuốn sách, báo quả là nhiêu khê và không hề đơn giản và làm xong thì càng yêu công việc làm báo trước đây mà mình làm.

Đó là sự nhận thức méo mó và sai trái, showbiz không phải là như vậy, nó chỉ là một phần rất nhỏ thôi. Còn giày, là bước đường nghệ thuật, là catwalk, runway, là thảm đỏ, là vedette, là thắng lợi. Chị đầu tư vào nó số tiền và tâm sức ra sao, những gì thu về có đích thực khiến chị thỏa mãn và có ý định làm tiếp?  Cuốn sách này tôi đầu tư số tiền không nhỏ, khoảng ba trăm triệu đồng chỉ tính riêng tiền in và là tiền mình bỏ túi ra.